Thứ Bảy, 28 tháng 11, 2009

Daily Reading and Meditation

ADVENT 1st, year C

Daily Reading and Meditation

Sunday (11/29): "Now when these things begin to take place,
look up because your redemption is drawing near."

Gospel Reading: Luke 21:25-28,34-36

25 "And there will be signs in sun and moon and stars, and upon the earth distress of nations in perplexity at the roaring of the sea and the waves, 26 men fainting with fear and with foreboding of what is coming on the world; for the powers of the heavens will be shaken. 27 And then they will see the Son of man coming in a cloud with power and great glory. 28 Now when these things begin to take place, look up and raise your heads, because your redemption is drawing near." 34 "But take heed to yourselves lest your hearts be weighed down with dissipation and drunkenness and cares of this life, and that day come upon you suddenly like a snare; 35 for it will come upon all who dwell upon the face of the whole earth. 36 But watch at all times, praying that you may have strength to escape all these things that will take place, and to stand before the Son of man."

Old Testament Reading: Jeremiah 33:14-16

14 “Behold the days are coming, says the Lord, when I will fulfil the promise I made to the house of Israel and the house of Judah. 15 In those days and at that time I will cause a righteous Branch to spring forth for David; and he shall execute justice and righteousness in the land. 16 In those days Judah will be saved and Jerusalem will dwell securely. And this is the name by which it will be called: 'The Lord is our righteousness.'”

Meditation:

1 *How good are you at reading signs?
The people of Jesus' time expected that the coming of the Messiah would be accompanied by extraordinary signs and wonders.
Jesus' first coming was clouded in mystery and wonderment: a son of David born in a cave at Bethlehem; magi from the East guided by a star to worship the newborn king of Israel; a carpenter miracle-worker who gave sight to the blind and raised the dead; a Suffering Servant who bore the sins of many upon a cross; a Risen Lord who stormed the gates of Hell to release its captives. Jesus on a number of occasions prophesied that he would return again at the end of the world to finish the work he came to accomplish through his death and resurrection. The image of a "Son of man coming in a cloud with power and great glory" is taken from a vision which God gave to the prophet Daniel (Daniel 7:13-14). God showed Daniel a royal investiture of a human king before God's throne. This king was invested with God's authority and was given rulership over the whole earth. His reign would last for all ages.
The Jews of Jesus' day were looking for a Messianic king who would free them from foreign oppression. Jesus is both Son of David – the rightful heir and King of Israel who will rule forever – and the Son of man – God's appointed ruler who will establish a universal kingdom of peace, righteousness, and justice for all the nations and peoples of the earth.
The Lord Jesus gives us the gift of hope – the supernatural strength and perseverance to remain steadfast and confident in God's promise.
2**What can we confidently expect from God?
He promises us the hope of heaven, everlasting life, peace, and joy with the Father, Son, and Holy Spirit. He also promises to right every wrong, to vindicate all who have been treated unjustly, to remove every tear, sorrow, and pain, including death itself (Revelations 21:4).
The world around us is plagued with fear, uncertainty, greed, selfishness, strife, and division. It has lost hope in God and in his promise to restore the human race and creation itself through the second coming of his Son Jesus Christ. The prophet Jeremiah fortold the day when God would send his Messiah King to "execute justice and righteousness in the land" (Jeremiah 33:15).
Jesus is the fulfillment of this promise and every promise God has made.
Many Christian churches in the East and West, since the early first centuries, have marked special seasons to celebrate the central truths of the Christian faith. The Advent season which precedes Christmas and Epiphany reminds us that we are a pilgrim people, aliens and exiles in this age who long for our true home with God in heaven, and who await with joyful hope for the return of the Lord Jesus.
3***When will all these promises take place?
Know one knows the day when Christ will return. But it is a certain fact that we are living in the end times, the close of this present age! The end times begin with the first coming of Christ (his Incarnation which we celebrate at Christmas) and culminates in his final return on the Day of Judgment. Jesus' prophetic description of the end of time and the day of judgment was not new to the people of Israel. The prophets had foretold these events many centuries before. "Behold the day of the Lord comes, cruel, with wrath and fierce anger to make the earth a desolation and to destroy its sinners from it" (Isaiah 13:9-13; see also Joel 2:1-2; Amos 5:18-20; Zephaniah 1:14-18).
Jesus speaks of the second coming as a known fact, a for certain event we can expect to take place. This coming will be marked by signs that all will recognize; signs which will strike terror in those unprepared and wonder in those who are ready to meet the Lord. When the Lord returns he will establish final justice and righteousness over the earth by overthrowing his enemies and by vindicating those who have been faithful to him. The anticipation of his final judgment is a sign of hope for all who trust in him.
4****What can keep us from recognizing the signs which await the coming of the Lord?

Indifference and the temptation to slacken off – to become passive and lethargic or to fall asleep spiritually. It is very easy to get caught up in the things of the present moment or to be weighed down with troubles. The Lord knows our shortcomings and struggles and he gives us the grace to bear our burdens and to walk in his way of holiness. But there is one thing he doesn't tolerate: an attitude of indifference, being passive, not caring, and doing nothing when we could be actively seeking God and his kingdom! God is ready to give us fresh vision, hope, and grace to walk in his ways. He wants to work in and through us for his glory. That is why he expects more of us than we can do by ourselves. His grace enables us to actively watch for his action in our lives, and to actively pray for perseverance and endurance when we face trials and difficulties. The Lord gives us strength to overcome temptation, especially from apostasy – the denial of Christ out of fear or pride. God is ever ready to fill us with his grace, strength, and power.
5*****Is your heart hungry for God or is it weighed down by other things?

Prayer us :
"Lord Jesus, may I never lose sight of the signs of your presence in my life and the world around me. Free me from dullness of heart, indifference, and every distraction that would keep me from your presence. May I never tire of seeking you in prayerful anticipation of seeing you face to face when you come again in glory."

Psalms 25:1,4-5,8-10,14
1 To you, O LORD, I lift up my soul. 2 O my God, in you I trust; do not let me be put to shame; do not let my enemies exult over me. 3 Do not let those who wait for you be put to shame; let them be ashamed who are wantonly treacherous. 4 Make me to know your ways, O LORD; teach me your paths. 5 Lead me in your truth, and teach me, for you are the God of my salvation; for you I wait all day long. 8 Good and upright is the LORD; therefore he instructs sinners in the way. 9 He leads the humble in what is right, and teaches the humble his way. 10 All the paths of the LORD are steadfast love and faithfulness, for those who keep his covenant and his decrees. 14 The friendship of the LORD is for those who fear him, and he makes his covenant known to them.
Go to Daily Reading & Meditation Index (c) 2009 Don Schwager

Thứ Ba, 24 tháng 11, 2009

Meditation of The CROSS

HubPages[bapgioan] sign outstart a new hubmy accountmy profilehelpbrowse »
TopicsHubsAnswersHubbersForumsHubtivitysitehubsmore → All TopicsReligion & BeliefsChristianityCatholicThe Stations of the Cross - a MeditationThe Stations of the Cross - a Meditation82
rate or flag this pageBy Paraglider


The Stations of the Cross - Via Crucis

I am not Roman Catholic. In fact, I am not religious at all. But a love of great art and architecture has taken me to some of Europe's finest churches and cathedrals. Some years ago, in Rome, I visited one of the many cathedrals (I forget which one but it wasn't St Peters) to see two large alter-pieces by Caravaggio. While there, I noticed a series of small engravings, fourteen in number and very ancient, placed at regular intervals around the nave. They were numbered (I to XIV) but not signed or titled. Each depicted a scene from the last few hours leading up to Jesus' crucifixion.

My wife (who was raised Catholic) explained that these 'Stations of the Cross' can be found in every Catholic church and though they vary in style and execution, they always follow exactly the same sequence:

1.Christ is condemned to death;
2.the cross is laid upon him;
3.His first fall;
4.He meets His Blessed Mother;
5.Simon of Cyrene is made to bear the cross;
6.Christ's face is wiped by Veronica;
7.His second fall;
8.He comforts the women of Jerusalem;
9.His third fall;
10.He is stripped of His garments;
11.His crucifixion;
12.His death on the cross;
13.His body is taken down from the cross;
14.His body is laid in the tomb.
I became fascinated with the tradition and over a period of time found out more about it, for example:
•The Stations of the Cross (or Way of the Cross, Via Crucis) provides, in each church, an echo of the Via Dolorosa, a pilgrimage to the holy places in Jerusalem, allowing the faithful to visit, in spirit, the scenes and events of Christ's last days on Earth.
•Tradition says that after His death, Mary visited these places each day, in remembrance of His persecution and suffering.
•There is a correct way to approach the Stations, with an appropriate prescribed prayer and meditation at each one.
•There is no 15th resurrection station (everyone asks this!) because the intention is to focus on the Passion of Christ, the judgment, humiliation, crucifixion and burial.
For me, the fascination was in the huge variety of realisations of this relatively simple concept of fourteen tableaux. If any proof were needed, it showed me that art and human ingenuity flourishes when restricted, not when totally free. To an extent, there was a correlation between the wealth of the church or cathedral and the ornateness of the Stations, but this was not always true, as I have seen many exquisite pieces in quite humble settings, especially in small country churches, made by unknown local craftsmen. I have memories only, not photographs, because I don't think it is appropriate to click away like a tourist in someone's place of worship. Here are a few:

•tempera (egg white & pigment) paintings directly applied to the plasterwork
•conventional framed oil paintings
•wood carvings, sometimes painted, often set into small alcoves
•bas-relief sculpture, either mounted on the walls or cut directly
•gilded marble statuary, nowadays usually behind glass
•calligraphy, in Latin and/or a modern language, often with illuminated capitals
I have even seen a few churches where only the Roman numerals were carved into the masonry but with no accompanying text, illustration or sculpture and no evidence of any having been removed. Possibly a rejected commission or a crisis of funding - who knows?

My modest contribution
As mentioned previously, my interest in the Stations is purely artistic and historical. You could say they are wasted on me! Nevertheless, I thought it would be good to add something personal to this huge legacy of artistic creativity. Unfortunately, I have no skill in drawing. painting, the plastic arts or calligraphy. So, what to do?

Some years ago, in Madrid Cathedral, I had the sudden notion to write a poem where each line in some way related to one of the stations. The magic number fourteen clearly pointed to a Sonnet, a controlled and intense poetic form in fourteen lines. I resolved to walk round the Stations, in sequence, taking as long as required, but not to leave the church without completing at least a workable draft.

I took as few liberties as possible, though in the final couplet I borrowed from the tradition that the body of Jesus was taken down from the cross in Mary's presence, and it was she who arranged the body in the tomb. For what it's worth, here is my effort. Thank you for reading:

Stations of the Cross
We are the Power of Law, and you are wrong -
this shall be yours to carry evermore.
Its weight will drag you down where you belong,
among our feet. Your mother will implore
in vain, your friend extend a helping hand,
the gentle one will wipe your sweated brow,
but still you stumble in your journey, and
who will believe your words of comfort now?
Is it fatigue that drops you, or despair
when soldiers rob you of your last effects
and bind you to your burden, leave you there
until the spirit shudders, then defects?
You will not hear the voice of one whose womb
gave life to you, to lay you in the tomb.



Dave McClure, c2002

(the friend - Simon of Cyrene, the gentle one - Veronica)


PrintShare it! — Rate it: up down flag this hub
Jesus, God & Santa Claus - one man's journeyThe Holy Month of RamadanComments
RSS for comments on this Hub

prettydarkhorse says:
4 weeks ago

I have read this and I applaud you once more for your in depth looking at the station of the cross. Arts has been one of the medium of religion, i saw that also when I went to europe....i like your poem for its originality and the content too, keep on writing, you are my idol, I wish i could be a good writer as you, even half of your capability will do for me, here I am waiting for your 100th article....congrats in advance
Paraglider says:
4 weeks ago

Hi Prettydarkhorse - some of the greatest music is in settings of religious texts. Mozart's Ave Verum Corpus and Bruckner's Virga Jesse Floruit are maybe my two all-time favourites.

Yes, that hundredth hub. There might be a slight pause while I decide how to mark the occasion. It won't be about toothpaste.
Amanda Severn says:
4 weeks ago

Like you, PG, I have visited churches and cathedrals along my travels, primarily to enjoy the art and architecture. For centuries, the church gave a living to artists and sculptors, and in return those talented craftmen gave the ordinary people a visual understanding of stories that they would never read. I've only vaguely come across the stations of the cross before (they have them on Croagh Patrick, Ireland's Holy Mountain) but I hadn't appreciated that they were in all Catholic churches. Now I know, I'll look out for them. Your poem is beautifully done BTW.
Aya Katz says:
4 weeks ago

Paraglider, effective sonnet! Perhaps long after you are gone and Hubpages are no more, some church will have these lines engraved, one by each roman numeral of the stations of the cross, and all will count the unknown author as one of the faithful!
Paraglider says:
4 weeks ago

Amanda - have you read 'The Cloister & the Hearth' by Charles Reade? Maybe the best ever insight into serving the church as an artisan and as a priest, towards the end of the Dark Ages.

Aya - HubPages was in the beginning, is now, and ever shall be, world without end - or maybe not :)
Quilligrapher says:
4 weeks ago

While you may not have been raised with this tradition, I was. This hub and your sonnet really touched me. They carried me back to my youth when I was lighting the candles before mass and walking along the communion rail placing the plate under each waiting chin.


In this regard, you succeeded in imitating the purpose of the art placed at each station. Just as you transported me, they, too, transport the participants to another time and another place. I thank you, Para, for the journey.


Q.
Paraglider says:
4 weeks ago

Q - thank you too. I was hoping this hub would not be seen as irreverent, as an intrusion into the sacred by the profane. But I can empathise with the persecution and crucifixion, though I cannot believe in the resurrection. Perhaps that is why the Stations of the Cross continue to fascinate me.
Make Money says:
4 weeks ago

Well written Hub Mr. Dave McClure. Nice to know your real name too Paraglider.
Dolores Monet says:
4 weeks ago

I have attended services for Stations of the Cross and it can be very beautiful and uplifting, once you get over the idea that the whole thing seems all about how awful people can be. Anyway, they did a prayer for each station, and in the prayer, we attempt to ease Christ's suffering by offering to take the cross from Him and carry it for a while; or to help someone else and that assistance should lighten Christ's load because what you do for anyone, you do for Christ.
Paraglider says:
4 weeks ago

Thanks Mike - you are my reference on all things Catholic!

Dolores - I have seen many people in private meditation around the Stations. Thanks for describing the service. Sadly such cruelty is still all around us today.
James A Watkins says:
3 weeks ago

I am recently returned from my first visit to Israel and a week ago I walked the Via Dolorosa for real. I love your sonnet. It is very good.
Paraglider says:
3 weeks ago

Hi James - I have never been to Israel but may visit after I've finished working in the Arab countries. (I'd need a second passport). Thanks for the sonnet comment :)
neysajasper says:
3 weeks ago

When I came to know your conclusion that your main motto is artistic and historical, I applauded your approaches. I find that at least your searches goes near to peace. Your researches are beneficial to readers.
Paraglider says:
3 weeks ago

Thank you Neysajasper, and welcome.
tonymac04 says:
2 weeks ago

What a splendid Hub - and the sonnet's not bad either! (Just kidding - it is very good).

Thanks for sharing. As a part-time believer (which I amj also a part-time unbeliever!) I found this very moving. I have attended Stations on Good Friday and so the feeling was evoked again for me.

Most of the Stations that I have seen have been unbelievably kitsch and awful, though. It is weird, to say the least, to come across a church in deeply rural Africa and find there a glorification of a blond, blue-eyed Jesus surrounded by people in some Victorian artist's idea of what the people in ancient Israel might have been wearing. Not an edifying spectacle at all!

Love and peace

Tony
Paraglider says:
10 days ago

Thanks Tony. I've seen my share of kitsch stations too, but didn't bother to list them in the main hub. I think most of the best I've seen have been bas-relief sculptures in the natural stone colour.
Submit a Comment
You are signed in as bapgioan. sign out


Comment:



◦No HTML is allowed in comments, but URLs will be hyperlinked
◦Comments are not for promoting your hubs or other sites

99Paraglider
From Kyle, Scotland
643 Fans
103 Hubs
Joined 2 years ago
Read more hubs by Paraglider

Contact Paraglider

Join Paraglider's fan club

Subscribe to Paraglider's RSS feed

Bookmark this hub
Add bookmark to a new folder named:
Ask a Question


Related Hubs
Know Your Saints, A Prayer Guide
by Mighty MomThe Three Black Popes
by Joseph MunstermanThe Black Madonnas of Tenerife
by Bard of ElyGod Does Exist
by Pio MarceloInspirational Phrases II
by len7288A Degree Of Patriotism In The Knight's Of Columbus
by Lady GuinevereCatholic Forum
Topic Replies
DO YOU SAY THE ROSARY?
posted by ScarletRyan1970 36
'IS THE HOLY SPIRIT A MAN OR A WOMEN ?'
posted by ScarletRyan1970 85
'To all Catholic's of The United States of America'
posted by ScarletRyan1970 15

Post a new topic Related Questions
If You Were Made The Pope, The Most Immediate Change You Would Make Is To Allow Priests Get Married?
asked by ngureco 5 months ago
15 answers Answer this question

What If A Catholic Priest Showed Interest To Love You? Would You Run Away?
asked by ngureco 5 months ago
4 answers Answer this question
Tags
poetry church roman catholic cathedral sonnet stations of the cross HubPages
about usblogguideaffiliatesadvertiseemail this pagelink to this pagecopyrightCopyright © 2009 Hubpages Inc. and respective owners. All rights reserved.

Other product and company names shown may be trademarks of their respective owners.

terms of use privacy policy (served in 0.131 sec)
working

Thứ Tư, 18 tháng 11, 2009

Guong Chung nhan - Nhung Vi Thanh Nguoi Han


TÔI SẴN SÀNG CHẾT VÌ ĐẠO THÁNH ĐỨC CHÚA TRỜI








Cách đây đúng 170 năm - 1839 - Giáo Hội Công Giáo Đại Hàn phải chịu bắt bớ thật gắt gao. Trong số các chứng nhân Đức Tin gục ngã dưới lưỡi gươm ác nghiệt của triều đình phải kể đến số đông các tín hữu giáo dân. Cái chết anh hùng của các vị tử đạo được truyền miệng nhau hầu khuyến khích mọi người sẵn sàng tuyên xưng Đức Tin khi đến thời thuận tiện.

6 phụ nữ Công Giáo Triều Tiên sau khi nghe thuật lại cái chết anh dũng của hai giáo dân Công Giáo bỗng nẩy sinh lòng sốt sắng và bàn nhau tự đi nộp mình cho quân lính để được chết vì Đạo. Ý kiến vừa đưa ra liền được mọi người chấp nhận.

Khi đến trước quân lính, một người trong nhóm nói:
- Các ông đang tìm các tín hữu Công Giáo, thì đây, chúng tôi là người Công Giáo. Các ông hãy bắt và nộp cho quan!

Quân lính không tin điều họ nghe là thật nên từ chối giải nộp các bà. 6 phụ nữ kiên trì giải thích:
- Chúng tôi là tín hữu Công Giáo thật! Bằng chứng là chúng tôi mang trong mình Ảnh Thánh và tràng chuỗi Mân Côi đây!

Thấy vậy, bọn lính liền trói 6 phụ nữ Công Giáo và giải về tỉnh. Trong số 6 phụ nữ có cô Luxia Kim, một trinh nữ.

Trinh nữ Luxia Kim nổi bật về sự thông minh, nét dịu dàng và lòng can đảm. Trong thời gian bị giam cầm, bị tra hỏi và bị đánh đập, cô luôn tươi vui và bình tĩnh khiến quan tòa phải ngạc nhiên. Năm ấy Luxia Kim bước vào tuổi 20. Quan bảo cô:
- Đẹp như cô mà sao lại dại dột đi theo một thứ tôn giáo kỳ lạ như vậy??? Hãy bỏ đạo đó đi và tôi hứa sẽ cứu sống cô!

Cô Luxia Kim đáp:
- THIÊN CHÚA là Đấng tạo dựng muôn loài. Chính Ngài thống trị trời đất. Ngài là VUA Tối Cao và là CHA của mọi người. Làm sao tôi có thể chối bỏ Đấng vừa là VUA vừa là CHA của tôi? Không! Thà chết ngàn lần chứ tôi không thể chối bỏ THIÊN CHÚA tôi tôn thờ.

Quan lại nêu một số câu hỏi:
- Ai dạy cô biết Đạo Công Giáo? Cô quen biết với bao nhiêu người cùng Đạo? Tại sao cô chưa lập gia đình? Linh Hồn là gì và cô không sợ chết sao?

Cô Luxia Kim lần lượt giải thích:
- Mẹ tôi dạy cho tôi biết Đạo Thánh Đức Chúa Trời / Đạo này nghiêm cấm việc tố cáo người khác, nên tôi không thể nói cho quan biết là tôi có liên hệ với những ai / Tôi chưa tròn 20 tuổi vì thế xin quan đừng lấy làm lạ tại sao tôi chưa lập gia đình. Hơn nữa, không thích hợp với một trinh nữ khi phải trả lời về vấn đề hôn nhân, vậy xin quan đừng bao giờ điều tra tôi về vấn đề này / Linh Hồn là bản thể thiêng liêng nên mắt trần không thể trông thấy / Thật ra tôi rất sợ chết, nhưng vì muốn sống thì phải chối Đạo, bỏ Chúa, do đó, dù sợ chết tôi vẫn chọn cái chết để khỏi chối bỏ THIÊN ChÚA tôi tôn thờ.

Quan hỏi thêm:
- Cô có trông thấy THIÊN CHÚA Trời Đất không?

Cô Luxia Kim trả lời:
- Những người dân quê sống nơi các làng mạc xa xôi hẻo lánh, mặc dầu không trông thấy nhà vua, họ vẫn tin là đất nước có đức vua cai trị. Riêng tôi, vì trông thấy trời đất cùng muôn vật nên tôi tin có một Đấng Tối Cao dựng nên muôn loài và chính Ngài là CHA của mọi loài.

Ngày 20-7-1839, cô Luxia Kim cùng với 5 phụ nữ Công Giáo bị đưa ra pháp trường và bị xử tử vì tuyên xưng là tín hữu Công Giáo.

... Vị tử vì đạo Đại Hàn thứ hai là trinh nữ Luxia Phương.

Trinh nữ Luxia Phương chào đời trong gia đình ngoại giáo giàu có. Vì nhan sắc và vì nổi tiếng đoan trang cô được chọn vào cung làm tỳ nữ hầu hạ hoàng hậu Kim. Trong số các tỳ nữ, cô Phương trổi vượt về sự nhanh nhẹn, tính dịu dàng và đức cẩn trọng, nên rất được hoàng hậu để ý và yêu thương cách riêng.

Sắc đẹp và nét đoan trang của tỳ nữ Phương cũng lôi kéo sự chú ý của hoàng tử trẻ tuổi Duy-Khương. Một ngày, hoàng tử gọi cô đến phòng và dùng lời đường mật dụ dỗ. Nhưng cô Phương can đảm kháng cự, nhất quyết bảo vệ sự trinh khiết. Đức tính cao đẹp này hẳn là một trong những điều kiện thuận lợi đưa cô đến hồng ân lãnh bí tích Rửa Tội và chết vì Đức Tin Công Giáo.

Năm 30 tuổi, cô được dịp may nghe nói đến giáo lý Đạo Kitô. Cô vô cùng ngưỡng mộ nên nhất định tìm hiểu và xin theo Đạo Công Giáo. Sau đó lấy lý do bị bệnh, cô xin rời hoàng cung trở lại gia đình.

Nhưng thân phụ cô rất ghét Đạo Công Giáo. Do đó cô đến ở với gia đình người cháu. Tại đây, nghĩ lại quãng đời sống trong hoàng cung, cô cho rằng mình đã phung phí thời giờ trong nhung lụa xa hoa, nên giờ đây phải đền bù bằng một lối sống nhiệm nhặt hãm mình. Với lối sống này, chẳng bao lâu sau, cô đưa cả gia đình người cháu theo Đạo Công Giáo.

Năm 1839 khi đạo luật cấm đạo của nhà vua Đại Hàn ban hành, cô cùng với người bạn Công Giáo tìm cách ẩn trốn. Nhưng việc chưa thành thì một toán lính ập đến nhà tìm bắt cô. ”Không gì xảy ra mà lại không do bàn tay quan phòng của THIÊN CHÚA”, vừa nói cô Luxia Phương vừa vui vẻ tiến ra đón tiếp bọn lính. Cô xin họ đừng la lối gào thét vô ích, vì cô không chạy trốn. Cô còn biếu họ tiền bạc, rượu uống và thức ăn. Xong xuôi tất cả, cô vui tươi gia nhập đoàn tín hữu Công Giáo bị bắt và cùng với toán lính lên đường ra tỉnh.

Sau nhiều lần dụ dỗ và tra tấn không kết quả, quan truyền công bố bản án. Bản án có đoạn viết:
- Ngày cũng như đêm cô Phương đắm chìm trong đạo lý của cô. Từng cử chỉ, từng lời nói, ngay cả sự thinh lặng của cô, nhất nhất đều biểu lộ một tâm tình huyền bí. Vì thế cô đáng bị xử tử!

Ngày hành quyết được ấn định là 24-5-1839 tại Hán-Thành (Séoul). Cô Luxia Phương bình tĩnh tiến ra pháp trường, khuôn mặt an bình và tươi vui như thường lệ. Cô liên lĩ đọc kinh cho đến khi tiếng trống báo hiệu, cô nghiêng đầu đưa cổ cho lý hình chém.

... ”Bạn tình của anh hỡi, nàng đẹp tựa Tia-Xa, duyên dáng tựa Giêrusalem, oai hùng như đạo binh chỉnh tề hàng ngũ .. Có đến sáu mươi hoàng hậu, cả tám chục phi tần, còn cung nữ thì nhiều vô kể. Nhưng, bồ câu của tôi là duy nhất, người đẹp của tôi chỉ có một, thật mười phân vẹn mười. Mẹ nàng có mình nàng là gái, và nàng được thân mẫu rất mực cưng chiều. Các thiếu nữ trông thấy nàng đều ngợi khen nàng diễm phúc; hoàng hậu phi tần đều tán tụng: ”Kìa bà nào xuất hiện như rạng đông, diễm kiều như vầng nguyệt, lộng lẫy tựa thái dương, oai hùng như đạo binh chỉnh tề hàng ngũ?” (Sách Diễm Ca 6,4-10).

(Paul Destombes, MEP, ”Au Pays du Matin Calme”, Paris/1968 + Adriano Launay, ”I LXXIX Coreani Martiri”, Milano 1925)

Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt

Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2009

MOT CAI NHIN VE CAC THANH TU DAO VIET NAM,


LỄ CÁC THÁNH TỬ ĐẠO VIỆT NAM
TRUNG THÀNH VỚI CHÚA KITÔ.


Sơ sử ở Việt Nam chỉ thực sự mở đầu từ văn hoá Đông Sơn, cách đây khoảng 2.500 năm. Nước Văn Lang của các Vua Hùng là một sự thật của lịch sử Việt nam. Sách “Đại Việt Sử Ký Toàn Thư” là bộ chính sử đầu tiên của nước ta ghi chép về nước Văn Lang và theo đó thì nước Văn lang “Đông giáp Nam Hải, Tây giáp Ba Thục, Bắc giáp Hồ Động Đình, Nam giáp nước Hồ Tôn”. Nước Văn Lang chỉ tồn tại trước sau trong khoảng 300 năm và con số 18 đời Hùng Vương cho đến nay vẫn là con số của huyền sử. Tiếp đến là nước Âu Lạc của An Dương Vương, rồi đến các triều đại Đinh, Lê, Lý, Trần, Hậu Trần, Hồ, Hậu Lê, Mạc, Nguyễn…

Lãnh thổ Việt Nam nhỏ bé chỉ đến Châu Cực nam là Hoan châu, Hà Tĩnh ngày nay. Biên giới phía nam của An Nam là núi Hoành Sơn. Từ Đèo Ngang, Quảng Bình, Quảng Trị đến Bình Thuận là đất nước Chiêm Thành với kinh đô Trà Kiệu. Miền Nam, Miền Tây thuộc vương quốc Phù Nam, Stiêng, Chu Nại, Lục Chân Lạp, Thuỷ Chân Lạp.

Việt Nam thực hiện Cuộc Nam Tiến bắt đầu từ thời Lê Đại Hành mở mang bờ cõi về phía nam. Thời nhà Trần, Vua Trần Nhân Tông gả Công Chúa Huyền Trân cho Vua Chiêm là Chế Mân để đổi lấy 3 châu (Quảng Bình, Quảng Trị, Huế). Thời nhà Hồ tiến vào Quảng Nam, Quảng Ngãi. Thời Trịnh Nguyễn phân tranh, Nguyễn Hoàng vượt biên giới núi Thạch Bi tiến về phía Nam, cho đến năm 1697 đặt phủ Bình Thuận. Năm 1757, tháp nhập Hà Tiên vào Đại Việt, chấm dứt Cuộc Nam Tiến. Việt Nam với bản đồ chữ S đã hình thành. Như thế chỉ dài chừng nửa đầu thế kỷ 18, người Việt đã hoàn thành cuộc bành trướng của dân tộc từ Bình Thuận chiếm trọn Nam kỳ ( theo Lm Aug Nguyễn Văn Trinh, Lịch Sử Giáo Hội Việt Nam, tập I, 1994)

Trong bối cảnh lịch sử xã hội đó, Thiên Chúa đã sai các nhà truyền giáo đến để gieo trồng hạt giống đức tin trên quê hương Việt Nam. Lịch sử Giáo hội Việt Nam gắn liền với những thăng trầm của lịch sử dân tộc. Các Họ Đạo phát triển cùng với Cuộc Nam Tiến và các cuộc bách hại. Từ khi vị thừa sai Phanxicô Buzômi có công thiết lập cơ cấu Giáo xứ đầu tiên ở Việt Nam năm 1615 cho tới khi Hàng Giáo Phẩm Việt Nam được thiết lập 1960, thời gian đó kéo dài 300 năm. Hơn 3 thế kỷ phát triển cùng với các cuộc bách hại dưới các thời đại Vua Lê Chúa Trịnh, Tây Sơn, Minh Mạng, Thiệu Trị và Tự Đức. Hạt giống Nước Trời cứ phát triển khi được gieo xuống đất. Chúng ta thấy được hồng ân Thiên Chúa tuôn tràn để sức sống Nước Trời nở rộ trên nước Việt thân yêu.

Tâm tình nhớ ơn và tri ân đó được HĐGMVN nói đến trong “Thư HĐGMVN gởi cộng đồng Dân Chúa về việc chuẩn bị Năm Thánh 2010”: “Như anh chị em biết, ngày 24.11.1960, Đức Thánh Cha Gioan XXIII đã ban hành Tông hiến Venerabilium Nostrorum, quyết định thiết lập Hàng Giáo Phẩm Việt Nam. Như thế, bước sang năm 2010, chúng ta sẽ kỷ niệm 50 năm thiết lập Hàng Giáo Phẩm Việt Nam, ghi nhớ một chặng đường lịch sử, đánh dấu sự phát triển của Giáo Hội tại Việt Nam. Chính vì thế, ngày 29.9.2008, chúng tôi đã gửi thư thỉnh nguyện lên Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI, xin phép mở Năm Thánh 2010. Chúng tôi vui mừng báo tin cho anh chị em : ngày 11.2.2009, qua thư của Toà ân giải Tối Cao, Đức Thánh Cha đã chuẩn nhận thư thỉnh nguyện của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, cho phép cử hành Năm Thánh 2010, từ ngày lễ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam, 24.11.2009, đến lễ Hiển Linh 6.l.2011. Giáo Hội Việt Nam sẽ khai mạc Năm Thánh cách trọng thể tại Hà Nội và bế mạc bằng cuộc hành hương lớn tại Thánh Địa La Vang. Đặc biệt, vào tháng 11 năm 2010, chúng ta sẽ có Đại hội Dân Chúa được tổ chức tại Thành phố Hồ Chí Minh, quy tụ các đại diện của các giáo phận và mọi thành phần Dân Chúa, để cùng với Hội Đồng Giám Mục định hướng cho đời sống Giáo Hội trong tương lai. Ngoài những cử hành chung trong cả nước, mỗi giáo phận sẽ có những cử hành riêng tại địa phương nhằm tạo cơ hội cho tất cả mọi tín hữu tham gia tích cực vào việc cử hành và sống Năm Thánh đặc biệt này.

Cử hành Năm Thánh 2010 là dịp để chúng ta cùng nhau nhìn lại chặng đường lịch sử đã qua trong tâm tình tạ ơn về biết bao hồng ân Chúa ban, tạ ơn vì những hy sinh của các bậc tiền nhân, các ân nhân cũng như các chứng nhân đức tin ; đồng thời tạ lỗi vì đã chưa bày tỏ được hình ảnh Giáo Hội như lòng Chúa mong ước. Đây cũng là cơ hội cho ta nhìn vào hiện tại với cặp mắt đức tin để phân định những thách đố cũng như những thuận lợi cho đời sống và sứ mạng của Giáo Hội. Đây còn là thời điểm thúc đẩy chúng ta nhìn tới tương lai với quyết tâm xây dựng một Giáo Hội như gia đình của Chúa, như cộng đoàn hiệp thông huynh đệ, và là cộng đoàn loan báo Tin Mừng Chúa Kitô nhằm phục vụ sự sống và phẩm giá của mọi người, nhất là những người nghèo khổ”.

Giữa những bách hại tàn khốc, Giáo hội vẫn lớn mạnh không ngừng. Như một Linh mục Giáo sư đã nói : Giáo hội Công giáo ngoài bốn đặc tính Duy nhất Thánh thiện Công giáo Tông truyền còn có thêm một đặc tính thứ năm, đó là bách hại, càng bị bách hại càng lớn lên. Các bậc Tổ tiên đã gieo trong nước mắt và đau thương nhưng hào hùng và can trường. “Đẹp thay những bước chân gieo mầm cứu rỗi” (Is 52,7) để hôm nay Giáo hội Việt Nam vững mạnh sánh vai cùng các Giáo hội trên hoàn vũ. Nhìn những thành quả hiện tại như những bó lúa nặng hạt, là con cháu các Thánh Tử Đạo, người Công giáo Việt nam không bao giờ quên ơn những Bậc Tiền Bối đã xây đắp nên Giáo hội yêu dấu của mình.

Chúng ta có thể khẳng định : Lịch sử của các Giáo hội cũng là lịch sử những cuộc bách hại. Bắt bớ, bách hại luôn đi liền với những kẻ tin nhận Đức Giêsu Kitô là Chúa. Ngay từ trong Cựu ước, những người tin vào Thiên Chúa Giavê cũng đã phải trải qua những cơn gian nan thử thách vì niềm tin.

Tại sao người tín hữu thường bị bắt bớ và bị bách hại? Lịch sử cho thấy người tín hữu bị bắt bớ và bị bách hại thường vì một trong hai hoặc vì cả hai lý do là : bị người đời hiểu lầm và ghen ghét. Chính Đức Giêsu là một minh hoạ tuyệt vời về sự kiện ấy. Đức Giêsu bị nhà cầm quyền Do thái và Rôma kết án loại trừ, vì họ cho rằng Người là mối nguy hiểm cho địa vị, chức quyền của họ. Thế nhưng, qua cuộc khổ nạn và thập giá mà Đức Giêsu bày tỏ lòng hiếu thảo, vâng phục, yêu mến Chúa Cha và tình thương đối với loài người. Cuộc Khổ nạn là con đường dẫn tới Phục sinh.

Các Thánh Tử Đạo của Giáo hội, 117 Thánh Tử Đạo Việt Nam và hàng ngàn hàng vạn vị Tiền Bối Việt Nam cũng là những người đã chết vì Đạo mà nguyên nhân chính là do hiểu lầm và ghen ghét. Các vị ấy đã kiên cường và anh dũng chứng minh lòng tin của mình đối với Đức Giêsu Kitô, bất chấp gông cùm, tù tội, bá đao hay tùng xẻo, trảm quyết hay lăng trì.

Vì thế, ngày Lễ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam chính là dịp để Giáo hội hoàn vũ chiêm ngắm suy tôn 117 Thánh Tử Đạo Việt Nam, các chứng nhân trung kiên của Đức Kitô. Đặc biệt là dịp mà mỗi tín hữu Công Giáo Việt Nam ca tụng Thiên Chúa đã làm những việc vĩ đại trên quê hương mình. Mừng kính trọng thể các Ngài để cùng nhau chiêm ngưỡng, tự hào, học hỏi nơi những chứng nhân đức tin trung kiên, ý chí quật cường của các chiến sĩ Đức Kitô. Từ đó giúp nhau phát huy truyền thống hào hùng bất khuất, dám hy sinh mạng sống cao quý để giữ vững đức tin nơi các thế hệ con cháu Các Thánh Tử Đạo.

Chính trong ánh sáng của Đức Kitô, Vị Tử Đạo tiên khởi mà chúng ta có thể nói về Các Thánh Tử Đạo Việt Nam bằng câu Phúc âm : Đầy tớ không lớn hơn chủ(Ga 15,20); Nếu chúng đã bách hại Thầy, chúng sẽ bách hại các con...Đây Thầy sai các con như con chiên đi vào giữa sói rừng… Hãy coi chừng người đời, họ sẽ nộp các con nơi toà án. Khi họ bắt bớ, các con đừng lo phải nói thế nào, vì không phải các con, nhưng Thánh Linh của Thầy sẽ nói trong các con… Các con sẽ bị mọi người ghét bỏ vì danh Thầy. Nhưng ai bền đỗ đến cùng người ấy sẽ được cứu độ. (Mt 10,16 -25)

Các Thánh Tử Đạo không tìm đến cái chết mà chỉ tìm cách nên giống Thầy, giống đời sống của Thầy Giêsu, nhất là giống cử chỉ yêu thương tột cùng đã đưa Thầy đến cái chết.

Các Thánh Tử Đạo là những vĩ nhân của nhân loại. Các Ngài đã chết dưới ngọn đao phủ là chết cho Đức Kitô như chính Đức Kitô đã chết cho các Ngài.

Các Thánh Tử Đạo hiên ngang vì đã đáng được chịu đau khổ cho Đức Kitô. Các Ngài chẳng màng chi đến việc nhân loại trao tặng huy chương, huân chương, chiến công. Các Ngài chết tử đạo là chết vì Đức Kitô, đơn thuần và tinh khiết, trong sáng và huyền diệu, can trường và khiêm nhu.

Các Thánh Tử Đạo có chung một chọn lựa lựa khoát : theo Đức Kitô hay theo vua quan? Theo Đức Kitô là sống trong gông cùm và chết trong đau thương. Theo vua quan là thừa hưởng vinh hoa phú quý nơi trần gian. Các Ngài có chung một quyết định tối hậu là theo Đức Kitô. Giây phút quyết định ấy chỉ có các Ngài với Thiên Chúa, chỉ có linh hồn với cõi phúc vô biên. Giây phút ấy không bị ảnh hưởng bởi gia đình, tổ quốc, nhân sinh. Người chết trong máu tử đạo đã coi nhẹ nghĩa phu thê, đã xem thường đường phụ tử. Họ khao khát một tình yêu vô biên mỹ lệ như giải ngân hà sao sa vời vợi, như vầng nhật nguyệt huy hoàng khôn tả. Các Ngài đã hoan hỉ chấp nhận chết để được sống một cuộc đời mà không mỹ từ nào diễn tả nổi, không bút hoạ nào vẽ thành và không hùng biện nào tuyên dương cho trọn. Người chết trong gông cùm mòn mỏi đã đặt tổ quốc đàng sau những giá trị vĩnh cửu. Ước vọng của họ không phải là được người đời tưởng niệm, được hậu thế tôn phong. Họ chết là vì đức tin thúc đẩy. Họ chỉ muốn thực hiện điều đã từng nghe biết : “Ai tuyên xưng danh Ta trước mặt trần gian, Ta sẽ tuyên danh nó trước mặt Cha Ta trên trời” (Mt 10,32). (x.Thiên Hùng Sử trang 4).

Chân dung Các Thánh Tử Đạo Việt Nam được tô điểm bằng muôn ngàn vạn nét, nhưng nét đẹp nhất trong chân dung các Ngài là Niềm Tin Phục Sinh. Trong nhà tù vẫn cầu nguyện và hát thánh ca, thánh vịnh. Ra pháp trường vẫn cầu nguyện và hát khúc khải hoàn Alleluia, luôn hướng về trời cao với niềm Hy Vọng Phục Sinh và cất cao hát mãi cho đến khi đầu rơi khỏi cổ. Cái chết chẳng có giá trị gì, chính sự sống mới làm nên muôn điều huyền diệu. Sự sống đó chính là tình yêu với tất cả những gì cao thượng và chân thật. Tình yêu đó bừng lên mãnh liệt trong mầu nhiệm tự huỷ và hiến dâng. Chết là mất tất cả, nhưng 117 hiến tế tình yêu cũng là 117 chứng từ niềm tin của những con người xác tín rằng: chết vì Đức Kitô, chết đi là sống lại trong cuộc sống muôn đời; chết là chiến thắng; chết là để đi về sự sống vĩnh cửu; chết là cánh cửa im lìm được mở ra để về với Đấng là Sự Sống vĩnh hằng.

Bài học của các vị tử đạo không phải là khơi lên máu nóng tìm đến cái chết, mà chính là sống hiến thân từng giây từng phút của đời mình cho Thiên Chúa và tha nhân. Sự sống đó luôn kêu mời chúng ta : mỗi ngày chết đi những yếu đuối tầm thường, để can đảm làm chứng và đấu tranh cho Chân lý. Sự sống đó hứa hẹn với chúng ta một ngày sau rạng rỡ, ngày đoàn tụ với cha anh chúng ta trên cõi bất diệt.( x. Thiên Hùng Sử, trang 495).

Niềm Tin Phục Sinh mãi mãi là ánh sáng soi dẫn từng suy nghĩ từng lời nói từng việc làm của người tín hữu trong cuộc sống hàng ngày.

Chúng ta đang sống trong một xã hội văn minh vật chất. Khuynh hướng tìm chiếm hữu, hưởng thụ, an nhàn là rất mạnh. Thế mà Lời Chúa hôm nay kêu gọi ta phải từ bỏ mình, phải vác thập giá, phải hi sinh mạng sống. Phải chăng Chúa muốn ta tàn lụi đi ? Hay Chúa muốn ta trở nên dại dột ? Thưa không phải như thế. Chúa khuyên bảo ta hãy biết từ bỏ mình vì lợi ích của ta.

Chúa chỉ đường cho ta đến những giá trị cao quí hơn. Trong đời sống, cơm áo gạo tiền là cần là quí. Nhưng còn những thứ cao quí hơn. Ví dụ như danh dự, tình yêu, lòng chung thủy. Mạng sống là quí. Nhưng có những giá trị còn cao quí hơn. Ví dụ như đức tin, tổ quốc. Thân xác là quí. Nhưng linh hồn còn cao quí hơn. Vì thế, khi không thể chọn cả hai, ta phải biết chọn những giá trị cao quí hơn.

Chúa chỉ đường cho ta đến những giá trị bền vững hơn. Vật chất là quí. Nhưng giá trị của nó không lâu bền. Chết rồi ta chẳng mang theo được vật chất theo mình. Những giá trị tinh thần bền vững hơn. Dù chết rồi vẫn còn tồn tại. Tục ngữ có câu: “Cọp chết để da, người ta chết để tiếng”. Cuộc sống đời này là quí. Nhưng cuộc sống đời này không kéo dài lâu. Cuộc sống đời sau mới trường tồn vĩnh cửu. Khi không thể chọn lựa mọi giá trị, ta phải biết lựa chọn những giá trị có tính cách vĩnh cửu.

Chúa chỉ cho ta đường đến với Thiên Chúa. Thiên Chúa là nguồn mạch mọi sự thiện hảo. Chọn Chúa là chọn những gì tốt đẹp nhất. Chúa là giá trị cao quí nhất. Chúa là giá trị vĩnh cửu nhất. Chúa là hạnh phúc hoàn hảo nhất. Hạnh phúc ở nơi Chúa làm ta no thỏa. Hạnh phúc ở nơi Chúa không bao giờ tàn lụi. Hạnh phúc ở nơi Chúa cho ta đạt được mọi ước mơ của con người.

Chúa chỉ cho ta con đường đi theo Chúa. Khi dậy dỗ ta, Chúa Giêsu không nói suông. Chính Người đã thực hành. Người đã từ bỏ mình, vác thánh giá. Người đã liều mạng sống, chịu chết vì chúng ta. Người đã từ bỏ tất cả những giá trị trần gian để vâng theo thánh ý Đức Chúa Cha. Cuối cùng Người lại được tất cả. Chết rồi được phục sinh. Tự hủy mình ra không lại được trở thành Vua vũ trụ. Người đã từ bỏ tất cả, nay Đức Chúa Cha lại ban cho Người tất cả, khi đặt mọi sự dưới chân Người.

Yêu mến Chúa và vâng theo Lời Chúa, các thánh Tử đạo Việt nam đã đi theo con đường của Chúa. Để bảo vệ đức tin, các ngài đã chịu mất tất cả cuộc sống an vui, mất danh vọng chức quyền, mất nhà cửa của cải. Vì hiểu rằng rằng đức tin là gia tài cao quí nhất. Hướng về sự sống đời sau, các ngài đã sẵn sàng chịu giam cầm, chịu nhục nhã, chịu hành hạ đau đớn. Vì biết rằng những đau khổ đời này rồi sẽ qua đi, hạnh phúc đời sau mới vĩnh cửu. Để trung thành với Chúa, các ngài sẵn sàng chịu mất mạng sống. Vì biết rằng Chúa sẽ ban lại sự sống mới, sự sống vĩnh cửu cho các ngài. Các ngài thật can đảm. Vì khi chọn lựa và từ bỏ như thế, phải chịu nhiều đau đớn, khổ nhục. Đó là chọn lựa tuyệt đối quyết liệt, dám liều mất cả mạng sống cho sự lựa chọn của mình. Các ngài thật khôn ngoan. Đã biết từ bỏ cái tầm thường để lựa chọn điều cao quí. Đã biết từ bỏ cái tạm bợ để lựa chọn điều vĩnh cửu. Đã biết từ bỏ những giá trị tương đối để lựa chọn Chúa là giá trị tuyệt đối.

Cuộc sống hôm nay cũng đặt chúng ta trước nhiều lựa chọn. Để sống đúng lương tâm công giáo, ta phải chối từ những mối lợi bất chính. Để chu toàn luật Chúa, ta phải từ chối những hưởng thụ ngọt ngào. Để thực hành luật yêu thương tha thứ, ta phải cắn răng chịu nhịn nhục. Để chọn Chúa, ta phải mất chức tước danh vọng. Để đi theo Chúa, ta phải vác thánh giá. Những lựa chọn đó nhiều khi khiến lòng ta đau đớn như bị vết thương. Vết thương rỉ máu âm ỉ suốt cuộc đời. Những lựa chọn đó nhiều khi khiến ta rơi lệ. Những dòng lệ đau đớn xót xa. Đó thực là những cuộc tử đạo. Cuộc tử đạo không thấy máu. Vì máu chỉ ri rỉ trong tâm hồn. Cuộc tử đạo không thấy lệ. Vì lệ đã nuốt ngược vào trong. Máu ri rỉ đau đớn nhức nhối lắm. Lệ nuốt vào cay đắng lắm. Để lựa chọn như thế phải có ơn khôn ngoan của Chúa. Để lựa chọn như thế cần có ơn sức mạnh của Chúa. Nhưng có lựa chọn như thế ta mới xứng đáng là môn đệ Chúa và xứng đáng là con cháu các thánh anh hùng tử đạo. Chính những lựa chọn đó đem lại cho ta sự sống đích thực. Chính những lựa chọn đó đưa ta đến hạnh phúc vĩnh cửu.

Lm Giuse Nguyễn Hữu An

Vài tư liệu.

1. Thời gian và con số:
+ Thời gian bắt đầu vào năm 1580 và chỉ kết thúc hoàn toàn vào năm 1888, kéo dài gần 3 thế kỷ.
+ Có khoảng 400.000 người bị lưu đầy, phát lưu và phân sáp.
130.000 người đã chết vì đạo trong số này đã có 117 vị được Giáo Hội chính thức tôn phong lên hàng hiển thánh vào ngày 19.6.1988.
2. Về các hình khổ: Các ngài đã phải chịu mọi thứ cực hình mà người ta có thể nghĩ ra được như:

- Gông cùm, xiềng xích, nhốt trong cũi, đánh đòn, bỏ đói.

- Bị voi giầy, bị trói ném xuống sông, bị đổ dầu vào rốn rồi cho bấc vào mà đốt, bị đóng đinh vào ván rồi đem phơi nắng vv.

- Quyết liệt hơn thì bị trảm quyết - tức là bị chặt đầu- bị xử giảo - tức là bị thắt cổ -, hay bị thiêu sống.

- Vô cùng man rợ và hiểm độc như bị xử lăng trì - phân thây ra từng mảnh hay là xứ bá đao.
3. Quá trình Giáo Hội phong thánh
* Ngày 27-5-1900 Đức Thánh Cha Lêo XIII phong 64 vị lên hàng chân phước.
* Ngày 20-5-1906 Đức Thánh Cha Pio X phong thêm 8 vị.
* Ngày 02-5-1909 cũng Đức Thánh Cha Piô X phong thêm 20 vị nữa.
* Ngày 29-4-1951 Đức Thánh Cha Pio XII phong 25 vị.
Trong 117 vị được phong chân phước có :

- 8 Giám mục ( Giám mục thuộc dòng Đaminh và 2 Giám mục thuọc Hội thừa sai Paris)
- 50 Linh mục (Gồm 37 là người Việt Nam, 8 thuọc Hội thừa sai Paris
và 5 thuộc dòng Đaminh)
- 15 thầy giảng

- 44 giáo dân thuộc đủ mọi thành phần xã hội: công chức, thương gia, công nhân, quân nhân, y sĩ, ngư phủ, trùm họ v..v.

4. Theo loại hình phạt

* 79 vị bị trảm quyết tức là bị chặt đầu.
Như vậy là con số bị trảm quyết nhiều nhất.
* 18 vị bị xử giảo tức là bị thắt cổ.
* 8 vị chết rũ tù
* 6 bị thiêu sinh
* 4 bị lăng trì - tức là phân thây ra từng mảnh
* 1 bị tử thương và
* 1 bị bá đao

5. Về thời gian
* 2 vị chịu tử đạo thời Trịnh Doanh
* 2 vị chịu tử đạo thời Trịnh Sâm
* 2 vị chịu tử đạo thời Cảnh Thịnh.
* 57 vị chịu tử đạo thời Minh Mạng
* 3 vị chịu tử đạo thời Thiệu Trị
* 51 vị chịu tử đạo thời Tự Đức




Thứ Năm, 12 tháng 11, 2009

Su Diep Cua Long Biet On : " An Qua Nho Nguoi Trong Cay"


12 Tháng Mười Một

Tình Yêu Mạnh Hơn Thời Gian
Một hôm, vua Ai Cập đang đứng chiêm ngưỡng những bia tháp mà ông đã cho dựng lên tại thành phố Eliopolis. Bỗng nhiên có một cụ già râu tóc bạc phơ không biết từ đâu đến, đã cười ngạo nghễ và thách thức với nhà vua như sau: Hãy bỏ tất cả và cút đi...

Nhà vua giận tím gan, thế nhưng ông ta đã tự chủ và trả lời: "Hỡi người già, ngươi là ai mà dám ra lệnh cho ta một cách hỗn láo như thế... Không lẽ ngươi có nhiều quyền thế hơn ta?".
Lão ông tự giới thiệu: "Ðúng thế, bởi vì ta là Thời Gian...".

Nghe đến tên Thời Gian, vua Ai Cập tái mặt và té khỏi ngai vàng... Cùng với ông, cả đế quốc Ai Cập cũng sụp đổ.

Lão già Thời Gian cũng rảo qua khắp các đế quốc trên thế giới. Lão đi đến đâu, thì các đế quốc rơi rụng như sung: Hôm nay tại Babylone, ngày mai tại Athène, ngày mốt tại Ninive, tại Carthage...

Nhưng ngày kia, người ta bỗng thấy xuất hiện tại đồi Vatican một cụ già khác. Cụ tuyên bố nghênh chiến với lão già Thời Gian. Lão già Thời Gian tưởng mình có thể phá vỡ tất cả mọi công trình của con người trên trần gian này. Cũng một giọng điệu vô cùng hách dịch, lão ta cũng đến trước cửa Vatican và dõng dạc tuyên bố: "Ta là Thời Gian đây". Tiếng gầm thét đó đã làm rung chuyển trái đất, thế nhưng đã không làm cho bô lão trên ngọn đồi Vatican mảy may lo sợ. Cụ bình tĩnh đáp lại: "Còn ta, ta chính là Vĩnh Cửu!... Xuyên qua các thế hệ, ta phải đại diện cho lòng chung thủy của Thiên Chúa đối với loài người...".

Thời gian là liều thuốc chữa được mọi khổ đau... Thời gian giúp chúng ta quên được dĩ vãng u buồn... Ðó là những câu nói mà chúng ta thường dùng để tự an ủi mình hoặc người khác khi đứng trước thất bại, hay bất cứ một nỗi bất hạnh nào...
Mà quả thật, thời gian không những giúp chúng ta chữa lành được nhiều vết thương trong cuộc sống, thời gian còn là một kẻ phá hoại tàn nhẫn. Cái chết xảy ra hằng ngày xung quanh chúng ta là một chiến thắng của thời gian. Sự sụp đổ của không biết bao nhiêu đế quốc trên cõi trần này cũng là một chiến thắng của thời gian...Chỉ có một sức mạnh thời gian phải nhượng bộ: đó là sức mạnh của Tình Yêu. Chúng ta thường nói: Tình Yêu mạnh hơn sự chết. Ðúng hơn, chúng ta phải nói: Tình Yêu mạnh hơn Thời Gian, bởi lẽ thời gian không bao giờ có thể xóa mờ được tình yêu.

Bất cứ một nghĩa cử yêu thương nào mà con người làm cho tha nhân, đều trở thành bất diệt. Những nghĩa cử yêu thương trở thành bất diệt là bởi vì nó tham dự vào tình yêu của Thiên Chúa. Người sống cho kẻ khác là người sống cho Chúa. Và ai sống cho Chúa tức là sống mãi trong Tình Yêu.

Chúng ta đang cầu nguyện cho các đẳng linh hồn trong tháng 11 này. Chúng ta cầu nguyện vì chúng ta tin rằng thời gian đã không đưa họ đi vào quên lãng. Trong tình yêu của Chúa mà chúng ta đang san sẻ cho những người xung quanh, những người quá cố cũng sẽ được sống mãi. Còn lời kinh nào hữu hiệu hơn cho những người quá cố cho bằng những nghĩa cử yêu thương của chúng ta...

Trích sách Lẽ Sống

Thứ Ba, 10 tháng 11, 2009

Greetings in The Vietnam Teacher's Day - Friday, Novenber 20,2009




The our Teachers in Viet Nam Country well !

Every Students and puiples Viet nam, Good Evening Teachers ! Good Luck to YOU !
Thank you for giving "A Your Holy Song Music" to me !
See you this Evening in Mass !

sincerly !
bapgioan - Priest JB PHAM MINH PHUNG

Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2009

Than Dong Viet Nam xa xu (http://tuoitre.com.vn)


Ngọc Diễm vui đùa cùng em trai (ảnh do gia đình cung cấp)


Tài trí Việt
Thứ Bảy, 16/02/2008, 00:11 (GMT+7)

Tài trí Việt

8 tuổi, sử dụng được… 11 ngôn ngữ!

TT - Một cô bé Mỹ gốc Việt vừa được bình chọn trong số 10 thiếu niên Mỹ đáng được noi theo trong năm 2008.

Nghe đọc nội dung toàn bài:

Tạp chí Forbes vừa đưa ra danh sách 10 nhân vật tuổi thiếu niên đáng để giới trẻ Mỹ học hỏi trong năm 2008. Kèm theo bản danh sách này là một bài phân tích, nhận định khái quát chung về lối sống của tầng lớp trẻ hiện nay cũng như giới thiệu những điển hình lành mạnh, xuất sắc để mọi người noi theo của tác giả Alyson Papalia.

Bên cạnh những tên tuổi đã khá nổi tiếng trong giới teen Mỹ gần đây như Miley Cyrus, Malcolm David Kelly, Nick Jonas… có một cô bé gốc Việt xinh xắn! Wendy Võ (tên Việt do cha mẹ đặt là Võ Thị Ngọc Diễm) được giới thiệu có năng khiếu sáng tác nhạc và sử dụng 11 ngôn ngữ tuy chỉ mới... 8 tuổi!

Thử đánh tên "Wendy Vo" trên trang Google, nhận được kết quả tới 163.000 trang web chứa thông tin về nhân vật này. Tiếp tục kiểm chứng trên Youtube, nhận thấy Diễm quả sử dụng khá lưu loát tiếng Anh, Nhật, Tây Ban Nha, Hoa… và thậm chí còn đọc được cả những ngôn ngữ trên!

Tuổi Trẻ đã liên lạc và có cuộc trao đổi ngắn qua email với nha sĩ Võ Minh Oai (phụ huynh bé Ngọc Diễm, hiện sinh sống và làm việc tại Charlotte, Bắc Carolina, Mỹ). Nha sĩ Oai xác nhận việc cháu Diễm (sinh ngày 20-7-1999) có khả năng sử dụng được 11 ngôn ngữ là hoàn toàn có thật, trong đó ngôn ngữ mà cháu thông thạo nhất là tiếng Anh, Việt và Tây Ban Nha (các ngôn ngữ khác gồm có: Pháp, Bồ Đào Nha, Nhật, Ả Rập, Nga, Quan Thoại, Quảng Đông và Hindi).

Điều khiến anh Oai tự hào nhất là việc Diễm nói rất sõi tiếng Việt, không bị lơ lớ như nhiều trẻ em Việt khác lớn lên tại Mỹ. "Chúng tôi luôn cố gắng sử dụng ngôn ngữ quê nhà và nhắc về tổ tiên, nguồn gốc của mình mỗi khi quây quần cùng nhau để các cháu không quên nguồn cội" - anh Oai cho biết.

Lý do Ngọc Diễm biết được nhiều ngôn ngữ, theo cha của bé, cũng rất tình cờ và thú vị. Tại phòng khám nơi anh làm việc có rất nhiều nhân viên, khách hàng thuộc những sắc dân khác nhau... và anh cũng thường dẫn cháu tới đây chơi.

Vô tình trong một lần đi ngang chỗ con gái đùa giỡn, anh phát hiện cháu Diễm đang liến thoắng cùng một bệnh nhân bằng thứ tiếng khá lạ tai (sau này anh mới biết đó là tiếng Nga). Điều kỳ lạ là cháu nói với giọng điệu rất tự nhiên.

Sau đó anh Oai mới bắt đầu để ý và nhận ra cháu Diễm không ngừng chú ý, học hỏi thêm những loại ngôn ngữ khác từ mọi người. Anh cho biết việc học ngoại ngữ đối với cháu Diễm là hoàn toàn mang tính tự nguyện và do yêu thích là chủ yếu. Anh Oai cười chia sẻ: "Con bé ham học thì chúng tôi vui lắm. Nhưng vừa rồi cháu lại xin cho học thêm tiếng Đức nữa thì chúng tôi cũng không khuyến khích. Sức người có hạn, chúng tôi khuyên cháu chỉ nên tập trung học tốt những môn học bây giờ. Và rất mừng khi cháu đã hiểu và nghe lời mọi người".

Thời gian rảnh Diễm thường chơi đàn organ để giải trí, và đã từng sáng tác nhiều bài hát dành tặng người thân trong gia đình (hiện số bài hát mà cô bé sáng tác đã mấp mé con số... 45!). Rất thương cậu em trai bé bỏng của mình, Diễm từng soạn một bài nhạc tên Little Guava để dành tặng dịp sinh nhật em (có thể tìm nghe trên itune hoặc emusic). Dẫu vậy, cô bé vẫn bị than phiền không ít về việc tranh giành đồ chơi và bánh kẹo với em mình.

Tuy Diễm chưa về Việt Nam lần nào nhưng anh Oai hi vọng sẽ sớm đưa Diễm và em trai về quê hương thăm ông bà nội, ngoại ở Vĩnh Long và Cần Thơ. "Diễm nghe nói ông ngoại sẽ cho đất nếu về Việt Nam thì lấy làm thích thú lắm, vì cháu muốn thử một lần đi cày ruộng giống mấy chị nông dân mà cháu thấy trên tranh vẽ, tivi..." - anh Oai giải thích. Ngoài ra, Diễm cũng rất thích những món ăn Việt do mẹ nấu ở nhà như canh chua và phở. Anh kể tết năm nay, cả nhà đã may cho cô bé vài bộ áo dài để "diện" và nhận tiền lì xì.

"Cháu Diễm thích trở thành bác sĩ và nhạc sĩ. Tuy nhiên hiện tại cháu vẫn còn nhỏ nên mọi người chưa đưa lời khuyên được. Dẫu vậy, nếu cháu muốn trở thành nhạc sĩ thì sẽ luôn có một khán giả nhiệt tình đi theo ủng hộ, đó chính là… ba của cháu!" - anh Oai kết thúc câu chuyện bằng một câu nói nhẹ nhàng và hài hước.

CÔNG NHẬT